tiệc ngủ (on-going)

 Hôm nay là ngày mà Lngshot – nhóm nhạc tân binh vừa mới ra mắt công chúng được không lâu quyết định quay content. Hôm qua Park-denim đã thông báo với cả nhóm rằng hôm nay sẽ quay một content nhỏ về tiệc ngủ, 4 người họ bao gồm Ohyul – Ryul – Woojin và cuối cùng là Louis lúc này đã chuẩn bị xong hết tất thảy, cả bốn mặc quần áo ngủ tươm tất thẳng thớm, mỗi người cầm một chiếc gối nhỏ, đứng vòng quanh chiếc nệm đã được trải sẵn dưới nền đất.

Nhưng có vẻ mọi chuyện không đơn giản như thế, Jay Park nhíu mày thở dài liếc ngang liếc dọc nhìn bọn nhóc trước mặt trông không có sức sống gì, mặt đứa nào đứa nấy như bốn ngày chưa ngủ cũng lười quản, Ceo quay người rời đi, chỉ để lại lời nhắc cho Ohyul

"Mấy đứa muốn chơi trò gì cũng được, giới hạn thời gian trong khoảng 2 tiếng, hết 2 tiếng quay content này cả nhóm có thể thoải mái ngủ."

Sau đó là khoảng không vắng lặng, cả 4 đứa trố mắt nhìn nhau, bọn nhóc còn tưởng hôm nay tới đây quay content do Ceo quyết định, nào ngờ lần này bọn nó lại được thả cửa, Ohyul thấy thế cũng mừng thầm trong bụng lắm, cậu nhấc từng bước chân rê bước đến tủ lạnh nhỏ dưới cuối phòng, sờ soạng lôi ra được một chai soju, cười hề hệch bước tới ngồi xuống thảm niệm

"Nè, hai bọn mình chơi trò thật và thách đi."

"Đứa nào thua thì phải uống soju, đồng ý không."

Ohyul nháy mắt, mà Woojin lần đầu tiên nghe thấy leader nhà mình chủ động phá vỡ luật lệ thường ngày thì vui vẻ lắm, em nhảy cẩng cả hai chân lên, vỗ tay tán thành điều Ohyul vừa nói

"Đúng đấy, đúng đấy, ông Park-Jebom đã cho bọn mình thoải mái tự quay content rồi thì quậy tới bến đi, sợ gì chứ."

Ryul đứng nhíu mày, hai tay khoanh lại dò xét em từ trên xuống dưới, khẽ hỏi

"Em có uống được soju không, Woojin?"

Woojin giờ phút này có hề để tâm tới mấy việc ấy chứ, em chỉ mải ham vui tíu tít chạy theo Ohyul chuẩn bị mồi nhậu, nào là gà rán, sushi cá hồi, cả kim chi đồ nhấm ăn kèm.

Woojin nghe thấy Ryul nói thế cũng chẳng trả lời vội, em bận bịu tay chân phụ dọn đồ ăn với Ohyul, Ryul ngoài kia cũng chỉ nghe được một câu nói của em vọng lại từ phía xa xa

"Em uống được mà, em 18 tuổi rồi ấy nhé. Anh đừng có coi thường em."

Louis lúc này đang đứng một bên, giữa khung cảnh hỗn loạn là Ohyul và Woojin đang hào hứng về bữa tiệc ngủ mà hai người nọ đang chuẩn bị - duy chỉ có em và Ryul lại đứng ngoài vòng vây, lặng im nhìn hai người họ tấp nập luân phiên sửa soạn.

Louis từ từ tiến lại gần hơn, em cúi người, phả hơi thở nóng ấm của mình xuống đỉnh đầu có vài lọn tóc xoăn nhẹ của Ohyul, nũng nịu mắt ướt mà nhõng nhẽo

"Anh Ohyul à, em không biết uống soju."

"Em muốn uống sữa dâu cơ."

Ohyul đang bận căn chỉnh miếng sushi cá hồi của mình sao cho thật hoàn chỉnh nghe thấy thế thì quay đầu lại, anh búng trán Louis một cái nhè nhẹ, giọng dịu đi trông thấy, khẽ nói

"Thế anh làm sữa dâu cho em."

"Ngoan, đừng quấy, ra ngoài kia đi, lát anh đem nước ra cho."

Louis sau khi đạt được mục đích của mình thì trong lòng vui vẻ lắm, nhóc nhảy chân sáo rời khỏi căn bếp nhỏ, mặc kệ Ryul – người đang đứng khó chịu càu nhàu với Woojin.

"Em đâu có uống được soju được đâu, Woojin."

"Đừng uống nữa, bọn mình không nhất thiết phải quay content tiệc ngủ theo ý này của Ohyul."

Ryul rì rầm khó chịu, sở dĩ anh nói vậy cũng là có lý do thôi, Ryul thừa biết Woojin chẳng uống được một giọt bia hay rượu nào, có lần em tưởng nhầm chai rượu vang của Ceo là quà cho mình, hấp tấp thế náo mà tự mình nốc hết nửa chai, hậu quả là em say quắc cần câu chẳng biết trời trăng mây gió gì, tay chân rã rời nằm im lìm một chỗ, Ryul thấy thế cũng chỉ nhẹ nhàng bế em lên, từng bước từng bước chầm chậm tiến đến đặt em về phía cửa phòng.

Woojin cũng biết bản thân mình chẳng uống được bao nhiêu rượu bia là bao, nhưng dù sao đây cũng là một dịp vui mà, đâu thể vì chút chuyện cỏn con ấy mà em bỏ lỡ được, vì vậy em bỏ mặc câu nói đầy tính răn đe của Ryul, mặc kệ người kia khuôn mặt đang đen như đít nồi, em xách túi gà vừa mua ban nãy ra chiếc nệm ngồi xuống chễm chệ.

Hậu quả là khi mới chơi được nửa ván game thật và thách, cụ thể là mới được bốn câu hỏi, em đã nằm lịm xuống, cơ thể thiếu điều tan chảy như hồ nước dính chặt lên người Ryul, em thở khò khè như chú mèo nhỏ, đôi mắt lim dim nhắm hờ, vẻ mặt say men rượu dần hiện hữu qua từng nhịp thở.

Mà Ohyul lúc này cũng chẳng nghĩ Woojin lại dễ dàng say men đến thế, anh lắc đầu cười khổ, từ tốn dọn dẹp bãi chiến trường bọn họ để lại, kéo một tấm chăn ra phía rìa, quay người lại nói với Ryul

"Bọn mình ngủ ở đây đi, dù sao cũng trễ rồi, về lại ký túc xá giờ này không tốt đâu, lỡ mai cả đám lại bị cảm thì khổ."

Và đương nhiên, dựa trên tình hình thực tế thì việc chú mèo con kia dính chặt Ryul không rời lấy nửa bước thì hai người nọ là Ohyul và Louis cũng hiểu rằng, bọn họ sẽ phải chia ra thành hai nhóm, vì Park-denim chỉ mang đến hai chiếc nệm, vì thế dĩ nhiên Ohyul ngủ chung với Louis, còn Ryul ngủ chung với Woojin rồi.

Ryul bế thốc người kia lên, nhẹ nhàng từ tốn đặt em lên tấm nệm, dưới ánh đèn vàng mờ chập choạng phảng phất trong không khí, hình bóng to lớn của anh phủ dài lên em, nhẹ nhàng chạm đến những tầng cảm xúc khi men rượu đang dần quấn quýt lấy cả hai.

Ryul vùi mặt vào hõm cổ em, hít hà nhè nhẹ mùi hương đào thoang thoảng từ người nọ, mặc kệ việc chú mèo nhỏ còn đang mặt nặng mày nhẹ vì khó chịu, anh phả từng hơi thở nóng rực của mình xuống, nhẹ nhàng hôn xuống cần cổ lấp ló ẩn hiện dưới lớp áo ngủ, khẽ mút mát, day day khắp nơi, dấu vết đỏ thẫm ái tình đọng mùi dục vọng chầm chậm xuất hiện

"Woojin à."

"Em ngủ chưa?"

Ryul khẽ hỏi, dường như anh cũng chẳng để tâm đến việc Woojin có tỉnh hay không nữa, anh cứ vùi mặt mình vào cần cổ em mê say gặm cắn, hết cắn anh lại chuyển đến mút, anh mút mát hết từ bên xương quai này đến xương quai bên kia, dấu vết ẩm ướt hiện hữu trải dài từng mảng ửng đỏ lên cơ thể tình nhân bé nhỏ, em thều thào, từ trong cơn say lờ mờ tỉnh giấc.

"Anh R..Ryul."

"Anh đừng có làm bậy, còn có Ohyul và Louis ở đây mà."

"Anh đừng có làm thế nữa."

Woojin mặt mày ửng đỏ, cả cơ thể phiếm hồng, chẳng biết em đang say men hay say vì dục vọng nữa, em vừa nói chốc chốc lại dùng chân mình ma sát với hạ bộ phía dưới thân Ryul, dường như lý trí của em cũng đã đứt sạch mất rồi, giờ phút này, em chỉ mải mê đuổi theo dục vọng mà ái thần trao tặng nhờ vào men say đang dần chiếm trọn cơ thể

Ryul như một con cáo ranh mãnh, anh thừa biết Woojin muốn gì mà, tình nhân bé bỏng của anh miệng trên thì nói thế thôi chứ miệng dưới thì thành thật lắm, vì vậy để trừng phạt miệng trên không thành thật thì anh vội vàng đẩy nhẹ em về phía chiếc đệm dưới sàn, dìu dắt em vào tư thế ám muội chẳng đường nào trốn thoát

Môi lưỡi cả hai lại một lần nữa quấn quýt vào nhau, ban đầu chỉ là cái hôn cắn yêu nhè nhẹ, sau đấy là giây phút cả hai hòa quyện với nhau hòa thành làm một, chẳng biết là ai quấn quýt lấy nhau trước, hơi thở ấm nóng Ryul trao cho Woojin em đều nhận lấy tất cả, từng giọt, từng giọt, dư vị ngọt ngào nồng đượm phảng phất trong khoang miệng cả hai, mãi cho đến khi hơi thở của chú mèo con yếu dần từng nhịp, từng nhịp, em mới đánh nhẹ vào lưng Ryul, để anh luyến tiếc tạm dừng âm thanh môi lưỡi nhóp nhép đậm mùi dục vọng vang vọng khắp căn phòng, kéo theo đó là một sợi chỉ bạc dâm mỹ, lả lơi, vương vấn bên khóe miệng của nhân tình bé nhỏ còn đang mải mê đắm chìm trong thứ dục vọng mà mình trao, Ryul mới hài lòng hôn nhẹ lên môi em, khẽ hỏi

"Thế có muốn anh làm chuyện bậy bạ với em nữa không?"

Ryul lặng nhìn chú mèo con đê mê trầm luân trong ái tình mình thêu dệt nên, anh với tay mò mẫm xuống cánh hoa đào căng mọng, khẽ bóp bóp, nắn nắn, mùi hương da thịt vì dục vọng cháy bỏng mà bùng lên gấp bội, anh chờ đợi cho Woojin trả lời mình, nhưng đáp lại anh chỉ là sự im lặng, tình nhân bé nhỏ của anh chẳng nói gì mà đã tự mình cởi từng cúc áo trên chiếc áo ngủ xuống, lả lơi, gợi dục vô cùng

"Em nóng quá.."

"Anh cởi áo ra giúp em đi.."

"Cởi ra thì em mới ngủ được..."

Nhận xét

Bài đăng phổ biến