unhinged

 Warrning (must read) 
  • Graphic Violence & Gore (bạo lực, máu me, nội tạng chi tiết)
  • Bad words 
  • Animal Abuse & Death (bạo hành và giết động vật)
  • Self-harm 
  • Psychological Manipulation & Obsession (thao túng tâm lý, ám ảnh)
  • Toxic Relationship 
  • Descent into Madness (suy sụp tâm lý, mất kiểm soát)
  • Major Character Death (có thể có cái chết nhân vật chính) 
  • FICION LÀ ẢO KHÔNG PHẢI THẬT, ĐỌC TAGS KHÔNG ỔN CÓ THỂ CLICK BACK, SLEEP KHÔNG CHỊU THÊM BẤT KỲ HẬU QUẢ GÌ NẾU MỌI NGƯỜI VẪN TIẾP TỤC ĐỌC. 


  • Trong căn phòng chập choạng sắc vàng vọt chớp tắt từ đèn ngủ lờ mờ, âm thanh rẹt rẹt từ chiếc điều hòa sắp hỏng ở trên cao chốc chốc lại phát ra, màn hình laptop hắt chiếu ánh sáng xanh phả lên khuôn mặt của Woojin, bên cạnh em là Ryul, cả hai chẳng nói thêm gì, màn đêm lặng lẽ xé toạc những cảm xúc đang gào thét trong cổ họng, tựa như ác quỷ đang tranh giành mạng sống với thiên thần, giờ khắc này Woojin cũng đang đấu tranh tư tưởng với tất cả những thứ cảm xúc quằn quại cào xé trong lồng ngực, tựa như axit bị ép rót vào khoang miệng mình thúc ép nuốt xuống, cảm giác buồn nôn đang trực trạo trào ra là hiện thực tàn nhẫn em không thể trốn tránh ngay lúc này.

    Trước mặt em là video về một phân cảnh giết chóc, máu me tung tóe thấm đẫm khắp sàn nhà, vẽ lên một bức tranh toàn thể ám màu của dục vọng thuần túy duy nhất của con người.

    Giết hoặc bị giết.

    Đó là điều Woojin đang suy nghĩ, với độ phân giải kém từ đoạn video kia được phát ra, mọi thứ lờ mờ mờ ảo như con dao vương mùi rỉ sét của máu được khắc đè lên một nét vẽ nguệch ngoặc điên cuồng của thú tính.

    Trong video là một người đàn ông đang cầm con dao to dài, độ khoảng 20-30 cm, lưỡi dao sáng bóng như mảnh gương treo trên vầng trăng, bên cạnh vẻ sắc lẹm ấy là từng giọt máu đang chảy tí tách, tí tách rơi từng giọt sót lại trên mặt sàn, cùng với nội tạng đang dần bị cắt xẻ không thương tiếc, cứ một nhát dao phập xuống, bộ đồ của gã đồ tể lại chìm dần trong màu máu rỉ sét, gã cười hề hệch, rồi gã lại buông con dao trong tay ra, vơ tay lấy ngay quả tim đặt ở bên chiếc thớt tủn mủn đã không còn nguyên vẹn vì hiện trạng thảm sát lúc này là vô cùng tàn khốc.

    Máu trải dài từng mảng lớn dưới sàn nhà trong suốt, nội tạng bị phanh thây xẻ bảy thành từng bộ phận, trên tay gã là quả tim còn đỏ hoắm, gã thì thầm với trái tim ấy như thứ duy nhất gã còn sót lại trên thế giới này

    “Em à, kể cả khi em có chết đi..”

    “Thì trái tim của em cũng sẽ mãi thuộc về tôi.”

    Đó là câu nói cuối cùng, sau câu nói đấy thì chiếc video đang được trình chiếu trên laptop lóe sáng rồi lại tắt ngúm, màn hình đen ngòm, đục nước vẩn đục như lớp màu của những thứ dục vọng nguyên thủy nhất của con người đang dần trỗi dậy.

    Woojin im lặng, em vẫn còn ám ảnh với những gì mình vừa được chứng kiến cách đây không lâu, đôi vai em khẽ run run, hình ảnh gã đồ tể nở nụ cười hề hệch, trên tay gã là quả tim đang chầm chậm bao vây lấy tâm trí em.

    Woojin quay người sang, em chỉ nhìn thấy được một góc sườn mặt bên trái của Ryul, giờ phút này, khi ánh sáng xanh hắt chiếu từ màn hình laptop đã không còn nữa, mọi thứ tắt ngúm, trả về hiện trạng chỉ còn lại những tiếng thở nặng nề - di chứng khó tránh khỏi của việc ruột gan đang cào xé trong lồng ngực, một phản ứng phản phệ thường thấy khi con người bị dồn bước đường cùng giữa việc lựa chọn sự sống và cái chết.

    Woojin níu lấy vạt áo mỏng của Ryul, em thì thào, kéo anh ra khỏi cơn ác mộng đang chực chờ xâm chiếm lấy tâm trí cả hai

    “Ryul này..”

    “Anh ổn không vậy?”

    Ryul im lặng, anh lắc đầu, để mặc cho những cảm xúc cấu xé bám lấy cả hai, có lẽ, Woojin cũng sẽ chẳng nào thể ngờ được khi anh lại thốt ra câu nói này

    “Anh bình thường mà Woojin.”

    “Chỉ là, anh muốn xem video ấy cùng em thôi.”

    Câu nói cuối cùng của Ryul đã thành công nhấn chìm cả hai vào thú vui loạn lạc giết chóc, và ngay lúc này đây, Woojin cũng đã cảm thấy có gì đấy không ổn, nhưng em cũng chưa chắc được điều “không ổn” mình đang cảm nhận thật sự bây giờ là gì.

    Có lẽ, câu trả lời ấy cũng sẽ dần hiện hữu để em hiểu thôi, tiếc rằng, điều em cảm thấy “không ổn” chưa chắc là Ryul, hoặc là em, hoặc là Ryul, hoặc là cả hai chăng?

    Em nào biết được hiện thực sẽ đẩy em đến câu trả lời em chẳng bao giờ mong muốn nhất, nó từ từ nuốt chửng, cấu xé, xé toạc và phơi bày phần “con” em đã dày công che giấu bấy lâu nay.

    Và Ryul đã thành công bóc tách phần “con” của em ra, dưới ánh sáng của lưỡi liềm phán quyết tội ác, cả hai dường như đã được định sẵn để cùng sa lầy vào hố sâu khát vọng.

    Sau cái hôm em và Ryul đã cùng nhau xem video ấy, em chẳng thể nào coi như chưa có chuyện gì xảy ra để mà tiếp tục cuộc sống bình thường được, chính xác hơn thì, dường như em đang bị ám ảnh thái quá về đoạn phim kia.

    Ban đầu chỉ là những hành động và cử chỉ vụn vặt, em bắt đầu thích băm vằm mọi thứ, dầm nát, bóc tách mọi thứ ở bên trong để xem nó có hình thù gì.

    Đầu tiên, chỉ là việc em dằm dằm miếng thịt gà trong đĩa, bình thường thì đây là món em rất thích và có thể nhâm nhi thưởng thức hết nửa đĩa thịt trong một bữa ăn, nhưng có lẽ hôm nay thì không thế, em im lìm nhìn những miếng thịt gà vàng ươm còn bốc khói nghi ngút, gắp vào đĩa mình một miếng đùi, rồi em lại nhìn ngắm hình dạng nó lúc còn nguyên vẹn, sau đấy bắt đầu dùng đũa chọc vào miếng đùi kia, ban đầu chỉ là vài nhát nhẹ nhàng, tựa như con thú đã chết khi đứng trước họng súng của thợ săn, miếng gà nằm yên không chút động tĩnh.

    Nhưng điều đó vẫn chưa đủ để em hài lòng, em lại điên cuồng dằm chọc nó mạnh hơn, một nhát, hai nhát, rồi lại ba nhát, chỉ cho đến khi miếng xương đùi trắng trạch lộ ra trước mắt, em mới từ từ thỏa mãn thú tính mà buông tha.

    Em nhoẻn miệng, vẽ lên môi mình một nụ cười, một nụ cười thuần túy của phần “con” đang dần chiếm lấy trong cơ thể, em cười hề hệch, âm thầm đánh giá tác phẩm “nghệ thuật” mình tạo nên.

    Ryul ngồi đối diện trước bàn ăn với em, anh chống cằm, tròng mắt đảo đảo quan sát tất cả những hành động điên cuồng của em, và đúng như những gì anh nghĩ.

    Woojin đang dần bị ám ảnh.

    Đúng như con đường anh đã vẽ nên.

    Ryul khẽ cười, anh nhẹ nhàng kéo em trở về hiện thực bằng một câu nói lưng chừng, một câu nói nửa nạc nửa mỡ, một câu nói như châm dầu vào lửa, và đó cũng chính là câu nói đã dần dần nhấm chìm Woojin trong thứ thú tính mà phần “con” đang xâm chiếm thống trị phần “người”

    “Woojin à.”

    “Ăn cơm đàng hoàng đi em, đừng dằm dằm thức ăn nữa. Không tốt đâu.”

    Hai câu nói cụt lủn chẳng đầu chẳng đuôi gì đã kết thúc câu chuyện trên, và dĩ nhiên chuyện cũng sẽ không có gì đáng nói nếu như Woojin không đánh mất đi chính mình, đánh mất đi nhân tính – thứ dường như để một người được công nhận là một con người “thật sự”

    Và Woojin thì đang dần không làm chủ được bản thân.

    Một lần nữa, em lại rơi vào vòng xoáy vô tận.

    Tựa như một căn bệnh vô phương cứu chữa, em như người mù đi lạc giữa màn đêm mờ đặc, chỉ còn lại mùi máu, nội tạng, và tử khí sót lại vương vấn trong khoang mũi.

    Sau việc đầu tiên thì sẽ đến việc thứ hai, con người mà, có lần đầu ắt sẽ có lần hai, Woojin cũng chẳng phải ngoại lệ.

    Dẫu sao em cũng đã tự tước mất đôi mắt sáng của mình, thì giờ đây, với trái tim không còn ánh sáng nào soi rọi, em chỉ mải mê đắm chìm vào những thứ dục vọng bệnh hoạn không rõ tên.

    Vào một buổi chiều tà, ánh sáng hồng đỏ xen kẽ phả xuống khung cửa sổ một gam màu nhàn nhạt, phủ lên hồ cá vàng im lìm bên ô cửa, Woojin bần thần, em đứng tựa vào khung cửa sổ, để mặc cho từng làn gió mơn man mái tóc.

    Gió khẽ lùa thổi qua rít bên tai, và ồ, em lại đang có một suy nghĩ vẩn vơ.

    Đoạn phim giết chóc ám mùi buồn nôn vẫn còn luẩn quẩn trong tâm trí em, tựa như người mù đã đánh mất đi cây gậy chỉ đường, em như một con rối không hồn, ngay giờ phút này, đại não em chỉ truyền đến một thông tin duy nhất.

    giết nó, phanh thây nó ra, băm xẻ nó ra.

    thứ gì cũng được, miễn là bản thân mày có thể nhuốm máu.

    Chà, đó thật sự là những gì điên rồ em đang nghĩ, đối mặc với khung cảnh thơ mộng chiều tà tản mạn ở bên ngoài là trái tim vẩn đục chẳng còn sót lại gì ngoài những thú tính bên trong, chợt em bắt gặp hình ảnh những chú cá vàng tung tăng bơi lội trong chiếc bể có phần “chật chội” kia, sau đấy em lại làm gì vậy nhỉ?

    Em chẳng nhớ lắm.

    Ký ức kinh hoàng về ngày hôm đấy như một lớp mực đỏ màu máu khắc chéo chồng chất lên tâm trí em, em chậm rãi cất từng bước chân về phía nhà bếp, từng bước, từng bước một, tiếng bước chân lạch cạch vang lên khi va chạm với sàn nhà gỗ kẽo kẹt, em cứ từng bước, từng bước, chậm rãi thong dong như thể đang khiêu vũ dưới ánh chiều tà, chỉ cho đến khi bàn tay em chạm phải con dao bếp sáng bóng, là con dao em đã từng cùng Ryul nấu ăn, là con dao em dùng khi làm bếp, và cũng là con dao em đích thân nhuốm chàm giết con cá vàng.

    Woojin nắm thóp lấy cán dao, em bình tĩnh bước từng bước về lại bị trí ban nãy, gió hiu hiu thổi, rít lên từng đợt như muốn kêu gào cho phần “người” đang thương xót phần “con” trong em.

    Woojin có để tâm đến điều đấy không?

    Khi tâm trí em chia thành hai ngã.

    Một bên là nhân tính đang gào thét, một bên là dục vọng ác quỷ đang rủ rê em nhuốm chàm.

    Em sẽ lựa chọn giữa thứ gì?

    Giờ phút này, nhân tính đối với em cũng chỉ là hằng ha con số vô nghĩa, nhàm chán, tẻ nhạt, đơn điệu, và em sẽ sẵn sàng nhuốm chàm chỉ để thỏa mãn bản thân, thỏa mãn thứ thú tính bệnh hoạn thuần túy nằm sâu trong góc tối.

    Em chộp tay bắt lấy con cá vàng trong bể, và ồ nhìn xem, em nhìn nó thoi thóp từng đợt quằn quại đau đớn trong bàn tay mình, chợt em suy nghĩ gì đấy mà lại giữ nguyên vị trí như thế, em nắm chặt nó trong lòng bàn tay, không quên bỏ thêm ít nước để đảm bảo tình trạng của nó vẫn còn sống, rồi em lại chạy nhanh về phía nhà bếp, lấy ra một cái bát nhỏ, đủ để nó vùng vẫy trong đó, em thả nó vào, bỏ vội một ít nước từ hồ cá em giữ lúc nãy.

    Dường như em đã chiến thắng bản thân và quay về con đường “hoàn lương” sao?

    Chưa bao giờ là thế.

    Bởi dẫu sao em cũng chỉ muốn mình sẽ giày vò con cá chết tiệt này, em cướp đi sự sống của nó, cho nó thoi thóp, rồi em sẽ lại trao cho nó mạng sống tiếp theo, rồi em sẽ lại để nó về với cái màu đỏ của máu, của chết chóc, của tuyệt vọng.

    Em di chuyển ra phía khu vườn sau nhà, là nơi em và Ryul thường hay tắm nắng mỗi cuối tuần, chiều tà hoàng hôn phủ lên mình gam màu đỏ rực, sặc sỡ như chú cá vàng xấu số đang cố giẫy giụa lần cuối cùng trong chiếc lồng ngột thở.

    Em đặt chiếc bát rồi ngồi bệt xuống dưới nền đất ẩm mốc mốc meo, với tay vào túi quần trải ra tấm bạt đen kịt, rồi em lại đổ cả nước cả cá xuống tấm bạt ấy, nhìn con cá giãy giụa điên cuồng trong tấm bạt làm em cảm thấy thỏa khát vô cùng, phần “con” của em đang ngày càng lớn lên, tựa như được mớm mồi ngon của quỉ, có thể em sẽ chẳng bao giờ quay về lại làm một Woojin mang trong mình cái mác ngoan ngoãn nữa.

    Em nhìn ngắm nó thoi thóp dần trước mắt mình, em khẽ cười, một nụ cười quỉ dị, ghê tởm, biến thái, bệnh hoạn vô cùng

    “Chà, xem mày kìa, tội nghiệp nhỉ.”

    “Nhưng mày đừng lo, tiết mục chính còn chưa tới mà.”

    Dứt lời câu nói đấy là cảnh Woojin phanh thây nội tạng con cá xấu số, em không quá vội vàng, từng động tác tỉ mỉ tẩn mẩn như cách em khâu áo may đồ, chứ không phải là hành hạ chia năm xẻ bảy một con cá.

    Em dùng con dao bếp khứa vào đường vây hai bên của nó, lấy tay bóc tách từng chiếc vảy, chốc chốc em lại xuýt xoa như phát hiện ra bảo tàng kho báu nhuốm màu của máu

    “Chao ôi, vảy của mày đẹp quá.”

    “Tao thề, tao thề sẽ nhớ đến việc ngày hôm nay đã tự tay phân xác mổ xẻ mày.”

    “Cá vàng con ạ.”

    Woojin vẫn vô cùng tận hưởng quá trình mổ xẻ, bóc tách nội tạng này, ban đầu là những chiếc vảy, giờ là đôi mắt hơi lồi, em nhẹ nhàng bóc tách, nâng niu như thể đó là điều trân quý bệnh hoạn nhất em có thể có trên đời.

    Chỉ cho đến khi em thấy hơi chán, có vẻ như em đã thấy chán việc giày vò con cá vẫn còn thoi thóp chưa chết hẳn này rồi, em mới bình tĩnh cầm lấy cán dao bếp bên cạnh, đâm mạnh xuống chính giữa ngay tim nó, em rạch mạnh xuống, tiếp tục khám phá từng ngóc ngách bên trong, từ lá lách, gan, lòng, mè, phèo, phổi, Woojin không bỏ sót bất kỳ bộ phận nào.

    Hoàng hôn đã thôi bám lấy em mà bóng tối đã chực trờ đến, nó bao trùm hết trái tim của em bằng chất màu vẩn đục của thú tính, khiến em điên cuồng đâm vào con cá nhiều nhát liên tiếp, một nhát, hai nhát, ba nhát, rồi lại bốn nhát, tiếng phập, phập, phập, vang lên đều đều, như khúc giao hưởng của bản nhạc quỷ Satan, hiện thân Woojin bây giờ ắt hẳn cũng là tay sai của quỷ, vì giờ nhìn em xem, chẳng phải em đã quá chìm đắm vào thú vui lệch lạc bệnh hoạn này rồi sao.  

    Woojin chẳng biết lúc đấy bản thân đang suy nghĩ điều gì.

    Sau khi hoàn thành xong phân đoạn mổ xẻ yêu thích, em nhìn ngắm trọn vẹn một lần cuối tác phẩm “nghệ thuật” mà em tự tay điêu khắc nên, chà, thật là đẹp làm sao, những mảnh da thịt của con cá chết tiệt đã không còn nguyên vẹn, lá lách, gan, phèo, phổi được em đặt sang một góc ở tấm bạt đen ngòm, chỉ riêng trái tim là vẫn còn dính lại lưỡi dao ở trên, em rút con dao ra, máu bắn nhẹ lên vạt áo sơ mi, mùi màu rỉ sét hoen gỉ buồn nôn thoáng chốc đã xâm chiếm lấy khoang mũi và đại não em.

    Nhưng Woojin mặc kệ, dù sao em cũng chẳng thể lưu giữ “tuyệt tác” nhuốm chàm tay sai của quỷ này quá lâu được.

    Và dĩ nhiên, sau cơn mê sảng đắm chìm sâu vào cơn lạc thú, phần “người” trong em lại trở về để nhắc nhở, như giáng cho em một cái tát đau điếng trước “thi phẩm” mà em đã vẽ nên, em cười, một nụ cười cùng với giọt nước mắt chảy dài trên gò má.

    Em tự hỏi bản thân đang làm gì thế nhỉ?

    Giết một con cá vàng?

    Không.

    Tệ hơn thế nhiều.

    Em đã cho phần “con” nếm cái mùi máu, mùi của dục vọng, mùi của lạc thú bệnh hoạn mà sẽ đeo bám em suốt cả đời này, có lẽ em sẽ là nốt nhạc còn khuyết cuối cùng của bản giao hưởng địa ngục, quỷ Satan đã thì thầm tên em trong đêm, khiến em chẳng còn đường nào trốn thoát, chỉ biết rằng, em lại cười sau khi đã khóc, một nụ cười nguệch ngoặc, biến dị, run rẩy khi khóe môi em hằn sâu vị của máu.

    Có lẽ em sẽ chẳng hối hận bao giờ đâu, vì giờ nhìn em xem, em chỉ sợ Ryul phát hiện được tác phẩm “nghệ thuật” em đã nhào nặn nên thôi, vì thế em lại nhanh chóng thu dọn, em gom hết tất cả lòng, gan, phèo, phổi, và cả tim của con cá xấu số vào một chiếc bao đen bóng, cột nó lại, rồi em lại vơ tay với lấy vòi nước dài mà em hay dùng để chăm sóc cho dàn hoa hướng dương ươm nắng, em xịt mạnh, thẳng tay rửa trôi, hy vọng dòng nước chảy xiết sẽ gột rửa giúp em hiện trạng thảm sát này.

    Chỉ cho đến độ nửa canh giờ xong, sau khi hoàn thiện che giấu tội ác của mình, Woojin mới thong dong rảo bước vào lại căn nhà, em cũng không quên phe phẩy túi đen bóng trong tay – chiến tích cũng như tội ác của em đang được che đậy ở đây.

    Em thong dong chậm rãi rê bước, tựa như đang chao đảo hòa làm một với màn đêm đen kịt, chẳng biết làm sao Ryul lại ở nhà vào giờ này, anh đứng trước cửa nhà, trên tay anh là bó hoa hồng tươi còn nồng đậm làn hương ngọt lịm, anh khẽ cười, dường như phớt lờ đi mùi máu rỉ sét khen khét còn bám lên gấu áo Woojin

    “Em ra sau vườn làm gì thế, Woojinie?”

    Woojin sững sờ đi đôi chút, đôi đồng tử đảo chớp liên tục, em cảm giác như Ryul đã chứng kiến mình vừa phi tang tội ác xong, nhưng em chẳng hề có bằng chứng gì cho việc đó, thế là đôi vai em cứ run run lên thành từng nhịp, tựa như con quỷ ngây thơ mới chập chững bước vào con đường lạc thú, em cảm giác như Ryul đang nắm thóp lấy trái tim của mình mà bóp, mà nắn, mà chà đạp.

    Giọng của em hơi lạc, tựa như nốt nhạc chênh pha của bản giao hưởng bị lạc quẻ, em đang sợ, sợ Ryul sẽ biết em chẳng còn là Woojin ngoan ngoãn của anh nữa, sợ Ryul sẽ biết em không còn là một Woojin âu yếm từng con cá vàng anh tặng, và cũng sợ anh biết em đã nhuốm chàm vào khoái lạc giết chóc

    “À...”

    “Em đi ra vườn tưới nước cho đám hướng dương ấy mà..”

    “Dạo này em hơi bỏ bê bọn nó ấy.”

    Ryul khẽ cười, anh xuề xòa nắm lấy đôi tay bên phải còn trống của em, dìu dắt em vào nhà, anh liến thoắng nói liên tục, làm Woojin cũng phải buông bỏ đi không ít phòng vệ

    “Anh mua hoa cho yêu này.”

    “Không phải yêu bảo yêu thích hoa hồng tươi nhất sao.”

    Woojin gật đầu, chỉ cho đến khi cả hai bước đến căn bếp để chuẩn bị bữa ăn, em cầm lên con dao bếp trên tay, cảm giác tội lỗi lại bao trùm lấy, nhấn chìm em vào nỗi sợ không tên em chẳng thể nói thành lời.

    Chà, có lẽ như mọi người lại nghĩ một người ưa mổ xẻ lại cảm thấy tội lỗi sao?

    Làm gì có chuyện đó xảy ra.

    Khi tay đã nhuốm chàm, mùi của máu, mùi của rỉ sét, của thú tính đã len lỏi vào từng giấc mơ, thì việc ngựa quen đường cũ là điều hiển nhiên.

    Đã là lần thứ hai cơn thú tính của Woojin trỗi dậy, và lần thứ hai thì ắt sẽ có lần thứ ba, đỉnh điểm lần này sẽ đẩy cả hai đến hố sâu tuyệt vọng, một chuyện tình kết thúc bằng máu, thú tính, và chết chóc.

    Woojin lại cảm thấy ngứa ngáy rồi.

    Tại sao lại vậy ư?

    Dường như em đã nghiện cái cảm giác mổ xẻ ấy, nghiện cái cảm giác được cầm con dao trắng trạch như lưỡi liềm mà rạch rách từng thớ cơ, từng thớ thịt đỏ sẫm, em như con rối chỉ biết tuân lời của quỷ sai khiến, có thể ngay từ đầu em đã là quả bom nổ chậm rồi.

    Chỉ là em chưa khám phá đủ bản thân thôi.

    Trưa trời, mặt trời lên cao ngoài kia, cơn gió hiu hiu mang đến hơi thở nóng nực hầm hầm phả mạnh vào khuôn mặt em, em hờ hững đứng trước khung cửa sổ chiều tà hôm nào, để mặc cho những suy nghĩ bệnh hoạn lại một lần nữa bủa vây trong tâm trí.

    Em muốn mổ xẻ.

    Muốn được trải nghiệm cảm giác nội tạng một lần nữa được phơi bày trước ánh sáng hiện thực.

    Em đảo bước vòng quanh, đôi chân như một thói quen lại tìm về chốn cũ – phòng bếp, em rút cán dao treo lơ lửng trên kệ, đôi mắt láo liên liên tục tìm kiếm con vật xấu số cho “thí nghiệm” tiếp theo.

    Chà, mọi người có biết em đã thấy gì không?

    Một con mèo hoang, chính xác là một con mèo hoang màu xám.

    Em tiến đến gần khung cửa sổ hơn, nơi con mèo đang ngồi chễm chệ phơi nắng buổi ban trưa, em vuốt hờ bộ lông mềm mại của nó, nhẹ nhàng xoa xoa, chầm chậm cảm nhận nhiệt độ ấm áp của con mèo truyền đến lòng bàn tay mình, trước khi nó biến thành nhiệt độ lạnh lẽo và mùi máu chia năm xẻ bảy vương vấn trong không khí đặc quánh thành từng ngụm sắt gỉ.

    Em chộp tay, nắm lấy cổ con mèo, dí sát nó xuống sàn nhà gỗ kẽo kẹt, mặc kệ cho việc nó rít lên đau đớn, em vơ vội cán dao bếp ngay bên hông mình, nhẹ nhàng sờ nắn để xác định vị trí nơi quả tim đang đập.

    Phập, một nhát dao nhắm vào chính giữa quả tim con mèo mà đâm.

    Phập, một nhát dao nhắm vào con mắt trắng dã trợn tròng của con mèo.

    Phập, một nhát dao nhắm vào giữa yết hầu thoi thóp từng nhịp thở mong manh.

    Ba nhát dao của em đã đủ để kết liễu con mèo, nhưng thú tính của em nào dừng ở chừng ấy bước chứ?

    Em chỉ ngại không có đủ thời gian để chơi đùa, giày vò băm vằm con mèo hoang nhỏ này ra thôi.

    Sau khi chứng kiến thi vị “ngọt ngào” thấm đẫm mùi máu gỉ sét, em hài lòng, nhoẻn một nụ cười, khẽ thì thào như một kẻ điên đã bị quỷ che mắt

    “Chao ôi, mày xem đi này.”

    “Dậy mà xem tác phẩm “nghệ thuật” vĩ đại mà tao tạo nên này.”

    Woojin đang nói dường như đã nhận ra điều gì đấy, em khẽ cười, một nụ cười chát chúa khi đã nhận ra bản thân thật sự nhuốm chàm và rơi vào vòng vây không lối thoát

    “À tao quên mất..”

    “Mày đã chết từ đời nào rồi..”

    “Làm sao mà chứng kiến được kiệt tác của tao cơ chứ.”

    Sàn nhà vẫn còn đọng lại từng mảng máu lớn nhỏ, dưới chân Woojin là xác con mèo hoang xấu số, em ngồi bó gối gục mặt xuống, miệng lẩm bẩm thì thầm tự kỷ như kẻ điên, có lẽ giờ đây trí óc của em đã chẳng còn tỉnh táo như lúc ban đầu nữa rồi, sự minh mẫn ngày nào của phần “người” đã bỏ cuộc, nó cũng đang rời bỏ em mà nhường chỗ cho những dục vọng thuần túy bệnh hoạn của phần “con” đang dần hiện hữu.

    Chuông cửa vang lên.

    Reng.

    Em sững sờ nhìn về phía cánh cửa.

    Là Ryul về sao?

    Mới giữa trưa thôi mà, sao Ryul lại về sớm thế được, em quay đầu nhìn về phía thảm cảnh được mình dã man tạo ra, đôi mắt của con mèo bị em bóp méo trắng đục chẳng còn hình thù gì, nó méo xẹo, vụn vỡ như linh hồn bị xẻ làm hai của em, bên cạnh là nội tạng bị phanh thây băm vằm như thịt băm, lòng, gan, phèo, phổi trộn lại thành một thứ hỗn tạp bốc mùi hôi hám buồn nôn vô cùng, mùi tử khí nồng nặc bốc lên sộc vào mũi, duy chỉ có bên góc phải là trái tim còn nguyên vẹn, được bóc tách sạch sẽ trưng bày như cổ vật trong viện bảo tàng mà quỷ Satan thuần phục.

    Woojin ngơ ngác, tâm trí của em đã bị trì trệ, em vẫn còn dạo chơi rong ruổi trong cảm giác mà chính tay em cầm con dao băm vằm con mèo kia, em run rẩy cầm con dao lên, chập chững từng bước, từng bước một bước về phía cánh cửa.

    Em khẽ đẩy.

    Trước mặt em là Ryul, trên tay anh là bó hoa hồng đỏ, rực thẳm như màu máu tanh tưởi đã bám lên lớp áo sơ mi trắng của em, em run rẩy, một nụ cười méo xẹo, lệch hẳn sang phía bên phải được em vụng về vẽ lên đôi môi, em chỉ chỉ vào trái tim đang đập từng nhịp phập phồng trong lồng ngực mình, đôi mắt điên dại đang dần mất đi tiêu cự đảo quanh, em níu lấy vạt áo Ryul, nhẹ nhàng kéo anh vào thứ thú tính ác loạn mà bản thân đang sa lầy

    “Anh Ryul..”

    “Anh có thể cho em phanh thay anh được không?”

    Ryul vòng tay ôm chặt eo em hơn, đặt lên môi em một nụ hôn, trìu mến nhìn người tình đang phát điên của mình

    “Được..”

    “Trái tim này, thể xác này, đều là của em, Woojin.”

    Woojin khẽ cười, giọt nước mắt chát chúa lăn dài trên đôi gò má đọng lại vài giọt máu loảng, em thì thào nói với Ryul những điều cuối cùng trước khi tự tay kết liễu đi mảnh tình vỡ vụn như vầng trăng treo, vô định, lạc lõng, và có thể chợp tắt đi bất cứ lúc nào

    “Em yêu anh Ryul..”

    “Hãy để trái tim của anh cho em, chỉ một lần này thôi..”

    Ryul gật đầu, anh hôn nhẹ lên đôi môi em, môi lưỡi cả hai lại quấn quýt với nhau một lần cuối, tựa như chẳng có gì có thể chia lìa việc tử thần đã đón đầu, cái hôn nồng đượm vị máu tanh nồng ấy là dấu chấm hết cho chuyện tình của cả hai.

    Một kẻ bị phanh thây.

    Kẻ còn lại cũng đã tự sát ngay sau đó.

    .

    .

    .

    Chà, có thể như các bạn sẽ thắc mắc vì sao tôi – Kim Ryul đây lại đồng ý để tình yêu của đời mình phanh thây tôi dễ dàng như thế đúng không nhỉ?

    Chẳng giấu giếm gì với các bạn, tôi là một kẻ cuồng self-harm và nghiện thuốc, khi những áp lực từ công việc, bạn bè, gia đình ùa đến như cơn bão lũ chẳng thể nào lường trước được thì tôi lại tìm đến hai thứ đó như thói quen ngấm sâu vào mạch máu.

    Ban đầu thì thật ra tôi nghiện thuốc nhiều hơn, tôi nghiện cảm giác lâng lâng ảo giác khi tôi phê đồ, nó đưa tôi lên đỉnh, nhưng rồi cũng lại dập tôi như con chó chết trôi.

    Sau chuỗi ngày thiếu thuốc, cơn vã thuốc cứ độ vài tiếng là lại kéo đến, mà lúc ấy cuộc sống tôi lại quá thiếu thốn vật chất, phê cỏ là liều thuốc an thần tôi chọn khi tôi bị bế tắc trong cuộc sống.

    Dù không muốn nói rằng nhờ có em, Woojin, Jung Woojin, ánh sáng của tôi, thiên thần của đời tôi đã cứu rỗi lấy linh hồn đã lệch lạc mất một nửa, em đã đến, đến và vớt vát lấy tâm hồn đã nát vụn như mảnh trăng máu rơi rát sứt sẹo bên vệ đường.

    Nhưng có vẻ như sau khi cai nghiện được cơn thèm thuốc, thì tôi lại bước vào con đường nguy hiểm hơn – self-harm.

    Lúc đầu chỉ là những cơn rạch tay nhè nhẹ, chỉ đủ trầy xước làn da và để lại vài vết sẹo không đáng kể.

    Nhưng sau đó thì sau nhỉ?

    Ừ thì tôi lại lên cơn vã thuốc, nó cứ kéo đến, cào cấu, cấu xé tôi.

    Và tôi lại tìm đến self-harm như liệu pháp an thần thứ hai, một liều thuốc tạm thời cứu lấy cơn vã thuốc chó chết này.

    Sau đấy là những chuỗi ngày rạch tay điên cuồng, chán chê việc rạch tay tôi lại chuyển qua rạch chân, rạch đùi, rạch ở bất cứ bộ phận nào trên cơ thể, miễn là tôi cảm thấy đau, cảm thấy bản thân đang đủ “tỉnh táo” để cơn vã thuốc không làm tôi phát điên.

    Từng ngày, từng ngày một trôi qua, trên người tôi lại nhiều thêm những vết sẹo, những vết sẹo lớn nhỏ đầy rẫy trải dài từng mảng trên cơ thể, như vết sẹo vĩnh viễn chẳng thể xóa nhòa, giờ đây, tôi lại khắc lên nó một lời thề hẹn với quỷ dữ.

    Chẳng biết lý do vì sao tôi lại xem được một đoạn phim tài liệu về phân cảnh mổ xé bóc tách thịt người ở trên mạng, và có lẽ cũng từ đấy, tôi nhận ra rằng bản thân cũng muốn bị mổ xẻ như thế.

    Đúng vậy.

    Bạn không nghe lầm đâu.

    Tôi muốn được một ai đó bóc tách, mổ xẻ khắp cơ thể, chia năm xẻ bảy phanh thây ra.

    Và người đó dĩ nhiên rồi, không ai khác chính là Jung Woojin – tình nhân bé bỏng ngây thơ ngọt ngào như ánh ban mai của tôi.

    Và để hoàn thành tâm nguyện bệnh hoạn này của mình, tôi đã dìu dắt, trao cho Woojin cán dao sắc lẹm, để em hoàn thiện nốt nhạc còn thiếu của bản tình ca lạc thú này.

    Đúng như những gì tôi mong đợi, Woojin đã bị ám ảnh ngay sau khi tôi cho em xem đoạn phim ấy, dĩ nhiên rồi, sau đấy là một chuỗi hành động biến đổi trong tâm lý của em.

    Thế tôi có biết việc em giết con cá vàng không?

    Tôi biết chứ, thừa biết là đằng khác.

    Tôi còn đoán trước được và mua cho em một bó hoa cơ mà, coi như là “ăn mừng” cho tâm nguyện biến thái của tôi đã hoàn thành một nửa.

    Vì thế mà khi thấy Woojin trong bộ dạng máu me bê bết, lê lết tàn tạ với một nửa mảnh linh hồn đến với tôi, cầu xin tôi cho em phanh thây tôi.

    Woojin à, em chẳng thể nào biết được anh đã yêu em đến nhường nào đâu, dẫu sao đi chăng nữa em cũng đâu ngờ được rằng, chính anh là người muốn em làm thế, là người giật dây, thao túng, điều khiển em đâu đúng không?

    Em nào biết được chứ.

    Chỉ cho đến khi hơi thở ấm nóng của anh không còn nữa, em sẽ nuối tiếc mà cùng anh vùi chôn chuyện tình này thôi.

    Anh đoán là không bao xa nữa, em sẽ cùng anh xuống đây, dưới địa ngục cùng với những đứa con của quỷ Satan.

    Yêu em, Woojin của anh.

  • Nhận xét

    Bài đăng phổ biến